Sáng được bác cho ngủ bù.Nếu muốn mang vào thì cho nước vào bịch nylông.Mà còn thua trắng về tài năng.Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào?Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy.Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình.Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông.Còn phải dậy đi học sớm.Ông anh cũng làm theo.Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn.