Anh chuyên môn dạy chó và ngựa làm trò trong những rạp xiếc.Họ lo cho việc làm ăn ư, bị chủ rầy ư, khó ở ư, lỡ xe ư, thì mới về tới cửa, họ đã quát tháo rồi.Vậy thì có lý gì mà bạn y sẽ tới chơi trên cái sân mà lần trước y mời, không ai thèm tới hết?Một câu trả lời như vậy thì đến hùm thiêng rắn độc cũng phải dịu đi.Nhưng biết nhận lỗi của mình là biết vượt lên trên bọn người thường và biết một nỗi vui cao thượng hiếm có."Đừng gây với ai hết".Mà không có chi nuôi chúng hết.Tôi ngắt lời: "Bất kỳ lỗi lớn hay nhỏ cũng có thể đưa tới những kết quả tai hại hết.Nếu tôi đã thành công được chút nào, toàn là do công của nàng vậy".Khi còn xa bạn chừng mười bước, nó đã bắt đầu ve vẩy đuôi rồi.